Sinh nhật Hoài Khánh – 49 đang qua…

Sinh nhật Hoài Khánh – 49 đang qua…

altHôm nay thứ bảy ngày 23-4-2011 tôi sang tuổi 49. Cái thuở tôi chớm biết đến mùi đàn bà chẳng rõ vợ tôi đi xem bói ở đâu được ông thầy bói phán rằng "anh nhà sang tuổi 47 là khá lắm". Chẳng biết có "khá" thực sự không mà đã 2 năm nay sáng ngày 23 tháng 4 nào cũng vậy trong cái ví lép kẹp của tôi chỉ còn vỏn vẹn mấy trăm nghìn đồng không đủ chi cho một bữa nhậu để mời bạn bè. Buồn quá! Năm nay là năm hạn 49 tuổi tôi càng buồn hơn…

Khi tôi 17 tuổi cũng vào ngày này đang học lớp 10 cuối cấp 3 phổ thông (nay là lớp 12) lần đầu tiên tôi tổ chức sinh nhật bằng số tiền nhuận bút 6 đồng do được đăng bài thơ đầu tiên.dịp Trung thu năm trước. Nhà tôi nghèo. Việc tổ chức sinh nhật là chuyện lạ. Nhưng vì biết tôi bang giao rộng chơi nhiều đứa bạn đều chăm ngoan học giỏi ở các trường khác trong thành phố nên gia đình không ngăn cản. Lễ sinh nhật diễn ra từ 7 giờ tối. Tiệc không có bánh ga-tô không thắp nến nhưng cũng có nhiều bánh kẹo Hải Hà loại ngon hạt bí hạt dưa và cả thuốc lá Sông Cầu nữa. Dưới ánh đèn điện vàng hoe gần hai chục đứa bạn nam có nữ có kéo nhau đến vui mừng lễ sinh nhật của tôi. Chúng ôm đàn ghi-ta gảy phưng phưng và gõ phập phùng cùng nhau nghêu ngao hát những ca khúc không đầu không cuối. Tôi vác ra cuốn sổ lưu bút tự tay tôi đóng lấy bằng 3 thếp giấy có bìa cứng hẳn hoi. Tôi bóc tờ lịch blog treo tường ngày 23-4-1980 dán vào giữa trang giấy của cuốn sổ lưu bút đó mời các bạn dự lễ sinh nhật kí tên xung quanh. Những chữ kí nghệch ngoạc ken chật trang giấy. Rồi hết năm đó mỗi đứa một phương trời có đứa còn thi thoảng gặp lại có đứa gần như mất liên lạc có đứa bị nghiện ngập ma túy mà đầu năm nay tôi mới biết tin chàng đã về nơi âm thế mấy năm qua rồi. Ôi những đứa bạn học trò thuở ấy bây giờ ở đâu?

Mẹ tôi bảo tôi sinh ra vào buổi sáng tại Khoa Sản - Bệnh viện Việt Tiệp (nay là Bệnh viện Phụ sản Hải Phòng). Nghe bố mẹ tôi kể rằng dạo đó gia đình tôi nghèo khó làm ăn vất vả. Chẳng biết mẹ tôi xem bói ở đâu mà thầy bói phán rằng nếu đẻ được cậu con trai thì gia cảnh mới khá lên. Ước gì được nấy. Thằng tôi oe oe cất tiếng khóc chào đời. Mẹ tôi mừng lắm ở viện chưa được mấy ngày đã bế tuột tôi về nhà khoe rinh khắp hàng xóm. Cái xóm tôi ở có 6 gia đình. Mẹ tôi bảo cả xóm kéo đến nhà hoan hỉ vạch tã ra nhòm "con chim nho nhỏ" của tôi tận mắt xác thực tôi chính là thằng cu chứ không phải như lời đồn đại của những kẻ độc mồm...

altTôi thiệt phận bị cận thị ngay từ bé xíu nên tôi được bố mẹ và các anh chị cưng chiều được lo ăn học chu đáo nhất nhà. Tôi cũng ham học và học tương đối khá. Tôi có năng khiếu vẽ nhưng vì mắt kém nên không chọn nghiệp hội họa. Người bạn đầu tiên của tôi là Nguyễn Đức Nghĩa sinh ngày 10-12-1962 hơn tôi 3 tháng tuổi. Hai chúng tôi được các bà mẹ cho bú rình. Khi 4 tuổi cả 2 thằng đã thích vẽ vẽ bằng phấn màu hẳn hoi vẽ mát bay xe tăng tàu hỏa... những "tác phẩm" ấy nằm chềnh ềnh suốt dọc vỉa hè trên tường nhà từ nhà tôi (số 45) sang nhà Nghĩa (số 57). Tuổi thơ tôi đã lớn khôn ở ngôi nhà mặt đường của phố Chợ Con ấy.

Trong một bài báo đăng trên Văn Nghệ Trẻ số ra ngày 29-5-2005 tác giả Nguyễn Long Khánh viết: "Hoài Khánh có một câu thơ viết về kỉ niệm rất khó quên:

Ngày lại ngày đi về qua phố chợ
Câu thơ xoàng biết bán cho ai?

Câu thơ ấy Hoài Khánh viết chắc khi còn là một chú bé ở phố Chợ Con. Nhà làm đồ mây tre ngoài giờ đi học cậu bé Hoài Khánh ngồi đan những chiếc ghế mây trẻ con. Thỉnh thoảng cậu lại ngừng tay nhìn người đàn bà lam lũ tất tả đi lại quanh cái Chợ Con bé nhỏ ở một phố lao động nghèo và buồn... Chính những ngày ấy Hoài Khánh đã làm thơ đã tưởng tượng ra bao điều thú vị ngộ nghĩnh về thế giới tuổi thơ mà sau này Hoài Khánh đã viết những bài thơ khá hay cho thiếu nhi cả nước..."

Chẳng biết do giờ sinh tháng đẻ của tôi thế nào mà số tử vi chỉ rằng tôi có số đào hoa. Ngay từ khi học lớp 6 tôi đã chơi với một vài bạn gái cùng học vẽ ở Câu lạc bộ Thiếu nhi (nay là Cung Thiếu nhi Hải Phòng). Năm học lớp 9 có một nữ sinh Hà Nội là em họ của một thằng bạn thích kết giao với tôi. Thư đi thư lại ướt át lắm. Cô bạn ấy bảo tôi đổi tên sang Trần Hoài Khánh (tên một bạn gái của cô ấy) để viết thư cho cô ấy thì không bị gia đình cô ấy kiểm duyệt. Tôi nghĩ mình họ Đặng nên bỏ phéng cái họ Trần kia đi chữ viết của tôi nắn nót như chữ con gái thế là tôi có thêm cái tên: Hoài Khánh. Nghĩ cũng hay hay như tên một cô gái vậy từ tháng 5 năm 1983 tôi bắt đầu viết báo đăng thơ với cái bút danh ấy.

Tháng 10-2000 thằng con trai thứ hai của tôi đầy năm vợ chồng tôi tổ chức mừng sinh nhật cho cu cậu. Kể cũng lạ anh lớn thì chẳng thiết tổ chức sinh nhật nhưng cậu út thì năm nao cũng gióng giả trước 1 tháng để bố mẹ lo lễ sinh nhật cho mình. Sau đó gia đình tôi cứ đến dịp sinh nhật của vợ chồng và các con đều bày biện ăn uống "cải thiện" để mừng sinh nhật của nhau.

altTôi có một người bạn tên là Vũ Ngọc Uyên cũng có ngày sinh 23-4 nhưng hơn tôi 2 năm. Mấy năm qua gia đình tôi và gia đình Uyên luân phiên tổ chức sinh nhật cho 2 "ông chủ". Đơn giản thôi chỉ là bữa nhậu ở nhà hoặc ra nhà hàng với sự tham gia của tất cả các thành viên trong 2 gia đình không mời khách. Năm 2008 vợ chồng Uyên vừa sinh thằng con thứ 2 tôi thì vừa đi phẫu thuật ở Viện Mắt Trung ương về nên không tổ chức sinh nhật cùng nhau nữa. Còn từ năm ấy thì... Cậu con trai đầu lòng của tôi đang theo học đại học tại Hà Nội. Nhưng chắc chắn trong bữa cơm chiều nay có 2 nhân vật không thể thiếu được là vợ và cậu con út của tôi (trong ảnh trên do cậu con trai lớn của tôi chụp đấy). Năm nay đến lượt gia đình Uyên đăng cai. Đây là hình ảnh tiệc mừng sinh nhật tại Nhà hàng altVườn 22 phố Văn Cao - Hải Phòng tối ngày 23-4-2010. Trong ảnh (từ trái sang phải theo chiều kim đồng hồ): Vũ Ngọc Uyên Hoài Khánh con trai út và vợ Ngọc Uyên con trai út và vợ Hoài Khánh con trai cả Ngọc Uyên Lại Văn Cường - có ngày sinh 15-4-1963 bạn thân của cả Ngọc Uyên và Hoài Khánh. Tan cuộc Hoài Khánh mang hoa về nhà riêng ở phố Đông Trà quận Lê Chân - Hải Phòng. Hai bức ảnh này đều do Trần Hồng Ánh - bạn thân của chúng tôi - chụp đấy.alt Bữa tiệc mừng sinh nhật tối hôm nay cũng diễn ra tại địa điểm này với số khách cũng như vậy.

Hôm nay tôi bước sang tuổi 49. Còn nhớ cách đây 3 năm nhân dịp đón mừng sinh nhật của mình ngay từ đầu tháng tôi khởi động trang blog này nhằm có thêm điều kiện giới thiệu rộng rãi những sáng tác của bản thân của bạn bè đông nghiệp tới đông đảo bạn đọc gần xa ngõ hầu sự chia sẻ giao lưu và đồng cảm của các nhà văn nhà thơ các bạn viết cùng những người yêu thích văn chương trong và ngoài nước.

Mới ngày nào sau khi đoạt giải Cuộc vận động sáng tác văn học cho thiếu nhi toàn quốc mùa hè năm 2004 tôi dành trọn tiền thưởng để sắm bộ máy vi tính cá nhân. Có PC rồi tôi nhờ vợ con và bạn bè truyền dạy cách soạn thảo văn bản trên máy vi tính. Mày mò tập gõ bàn phím chỉnh sửa nhiều kần làm nhiều dần quen tôi còn tranh thủ tự học thêm tin học qua sách và thực tiễn công việc làm thơ viết báo của mình. Kết nối mạng internet ADSL tôi có điều kiện thực hiện gửi thư điện tử đọc báo và tra cứu tư liệu trên mạng. Tháng 10-2007 con trai tôi lập blog này cho tôi nhưng đến cuối tháng 3-2008 tôi mới học được cách đưa bài lên mạng. Vạn sự khởi đầu nan tuy chỉ có hơn 3 tuần và trong tình trạng phải đi phẫu thuật chữa trị mắt nhưng tôi vẫn cố gắng đưa lên được hơn 100 tin bài và tác phẩm thơ văn. Thật mừng và vượt quá sự tưởng tượng của tôi là đã có hơn 1300 lượt bạn đọc truy cập vào trang blog bé nhỏ và đơn sơ này. Đến ngày hôm nay sau 3 năm hoạt động blog của tôi đã có 964 bài vieesrt 33.515 góp ý 234.761 lượt truy cập. Tôi biết trong đó là cả sự động viên khích lệ rất lớn của nhiều nhà văn nhà thơ nhà báo và bạn bè đồng nghiệp mà tôi quen biết. Đấy cũng là những tri ân giao cảm của đông đảo các bloggers xa gần mà tôi chưa được hân hạnh làm quen. Dù thế nào đi chăng nữa tôi cũng xin được hàng trăm nghìn lần cảm ơn cho vạn sự khởi đầu gian khó ấy.

HOÀI KHÁNH

Hoài Khánh

Gửi Minh Hạnh

Cảm ơn em. Chúc em cuối tuần vui nhé!

minhhanh

minhhanh

minhhanh vào thăm anh mới biết là sn của anh đang đi qua nhưng minhhanh vẫn xin được chúc anh sinh nhật muộn nhiêừ hạnh phúc và sức khỏe nhé

Hoài Khánh

Gửi anh Nguyễn Thái Thanh

Cảm ơn anh. Nếu thời gian tới anh bố trí được thì chúng ta gặp nhau bàn chuyện chút nhé! Hẹn gặp lại anh!

ntt

Chúc Mừng Sinh Nhật

Chúc mừng Sinh nhật anh Hoài Khánh (dù muộn vẫn hơn không)!

Hoài Khánh

Gửi Thảo Nhiên

Mình cũng nghĩ năm 49 là năm hạn nên cũng cẩn thận lắm. Năm ngoái mình cũng đã gặp hạn nặng rồi có lẽ đó cũng là hạn 49 tuổi chăng... Cảm ơn bạn quan tâm.

Hoài Khánh

Gửi i lethiengiai3

Cảm ơn bạn! Chúc bạn vui!

Thảo Nhiên

chuc mung sn anh!

tuần rồi em phải nằm viện không biết sn anh nên giờ mới chúc! Nhưng mà anh ơi ở quê em quan niệm năm 49 tuổi là năm xấu hay gặp nhiều hoạn nạn rủi ro đấy anh ạ. Dù tin hay không thì anh cũng cẩn thận nha.

lethiengiai3

gởi anh Hoài Khánh

Dẫu muộn vẩn còn hơn .Chúc mừng sinh nhật 49 của anh chú anh khỏe.

Hoài Khánh

Gửi anh Võ Văn Luyến

Cảm ơn anh nhiều. Nhớ mãi cái buổi chiều mấy anh em ta gặp nhau bên bờ sông Hiếu - Đông Hà vui quá! Thế mà cũng sắp 2 năm eòoi...

vovanluyen

Sang thăm anh có muộn mừng sinh nhật 49 nhiều hoa niềm vui và hạnh phúc!