Sign up
Tự giới thiệu
My picture!
HOÀI KHÁNH

E-mail: hoaikhanhhp@yahoo.com

Lịch
« October 2011 »
Mo Tu We Th Fr Sa Su
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
31            
tìm kiếm
bài gần đây...
Các góp ý gần đây
categories
liên kết cá nhân
lưu trữ
Xuất bản tin
Trạng thái của blog

Hoa hồng sống bằng gì?

2011-10-29 @ 00:06 in Chuyện vui

Những động vật nguy hiểm

Cô giáo yêu cầu học sinh lớp 1 làm văn tả động vật. Đề bài tuần thứ nhất là tả một con mèo. Một học sinh viết gọn lỏn: "Nhà em có một con mèo".
Khi trả bài, cô giáo hỏi:
- Sao em không tả rõ hơn?
Học sinh đáp:
- Dạ, nhà em có nuôi một con mèo nhưng em chưa được thấy. Vì em chỉ nghe thấy em nói là bố em có mèo, mà bố em thì ra sức giấu, còn mẹ em thì ra sức tìm. Khi nào mẹ em tìm thấy, em sẽ tả kĩ ạ!
Tuần thứ hai, đề bài yêu cầu tả con chó. Học sinh nọ lại viết cộc lốc: "Nhà em có một con chó".
Cô giáo bảo:
- Em nên tả kĩ hơn!
Học sinh giải thích:
- Dạ, con chó ấy còn ở ngoài đường ạ. Một hôm, mẹ em gặng hỏi bố em là "Hôm qua đi với con chó nào cả ngày?". Khi nào bố em dắt nó về nhà em, em sẽ tả kĩ hơn ạ.
Tuần thứ ba, cô ra đề tả con khỉ. Vẫn em học sinh bữa trước viết, lần này thì dài hơn: "Nhà em có nuôi một con khỉ. Một hôm có một cô rất trẻ đến ngõ nhà em, bố em chạy ra và nói với cô ấy là "Con khỉ già đang ngồi trong nhà đấy!".

Hoa hồng sống bằng gì?
alt

Những ngày đầu tiên đến lớp, cô giáo ăn mặc rất mốt. Hôm nay, cô mặc một bộ váy rất đẹp và trên ngực áo cài một bông hồng rất xinh xắn. Thật tiếc, trong đám học trò thì chẳng có đứa nào để ý đến cả. Hồi lâu, cô giáo muốn khoe cái áo đẹp, nên đặt ra một câu hỏi thế này:
- Các em có thấy bông hồng rất đẹp trên áo cô không, vậy cô đố các em, hoa hồng sống bằng gì?
Sau một hồi suy nghĩ (chừng có vẻ nát óc, vì tụi nhỏ mới học lớp 1 mà!), một bàn tay giơ lên:
- Thưa cô! Nó sống bằng sữa ạ!
Tất nhiên là thằng bé vừa mạnh dạn phát biểu bị đuổi ra khỏi lớp ngay lập tức mà cu cậu chắc cũng chẳng hiểu vì chuyện gì mà thế cả.
Lát sau, thầy hiệu trưởng đi ngang qua, thấy thằng bé bị đuổi ra khỏi lớp như vậy, liền đến hỏi cho rõ ngọn ngành. Thằng bé kể nguyên văn câu chuyện vừa xry ra trong lớp. Thầy hiệu trưởng cười và bảo thằng bé:
- Lần sau cô có hỏi như vậy, thì em phải nói là: bông hồng đó sống bằng nước và phân, nghe chưa!
Thằng bé làu bàu:
- Nhưng… thưa thầy, em nghĩ là rễ của nó sao có thể lại dài đến thế ạ?

Lời cha dạy

Cô gái nói với cha:
- Tuần sau con và anh ấy sẽ kết hôn, bố ạ
- ...thế thằng đó có nhà cửa đàng hoàng không?
- Không ạ. Anh ấy ở nhà trọ
- ...Nó có xe không?
- Cũng không có. Anh ấy đi xe đạp
- Bố mẹ nó thế nào?
- Anh ấy mồ côi ạ
- Ôi! Ở đời phải biết tích phúc, tích đức, con ạ! Nó đã khổ thế rồi, thì con tha cho nó đi!  Đừng làm khổ người ta nữa !!!

HÀNH KHOÁI sưu tầm

Một giọng thơ nữ từ Miền chân sóng

2011-10-20 @ 00:18 in Thơ

Một giọng thơ nữ từ Miền chân sóng

altHOÀI KHÁNH: Nhà xuất bản Hội Nhà Văn vừa cho ra mắt bạn đọc tập thơ Miền chân sóng của tác giả Đoàn Thị Luật, một trong những tác giả nữ tiêu biểu của huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng - một vùng quê đồng bằng được bao quanh bởi những con sông và biển cả. Tập thơ gồm 50 bài được tác giả sáng tác trong hơn 3 năm qua, kể từ khi chị chính thức được trở thành hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng. Có thể bắt gặp nét đằm thắm của tình cảm, sự dịu dàng của cách nhìn ở nhà thơ nữ này qua những dòng thơ chân thành, mộc mạc với con người, với cuộc sống lao động và với quê hương Tiên Lãng - nơi mà chị đã gắn một đời dạy học. Đây là tập thơ thứ 2 của Đoàn Thị Luật. Tập đầu mang tên Thề hẹn với dòng sông (Nhà xuất bản Hội Nhà Văn - 2007). Đoàn Thị Luật có nhiều thơ đăng trên báo chí và từng đoạt một số giải thưởng thơ ở địa phương. Chị đang sinh hoạt trong Câu lạc bộ thơ Bến Hàn của huyện Tiên Lãng và Câu lạc bộ thơ Nhà giáo Hải Phòng. Nhân kỉ niệm 81 năm Ngày thành lập Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam (20/10/1930 - 20/10/2011), blog Hoài Khánh xin giới thiệu một chùm thơ của Đoàn Thị Luật được rút ra từ tập thơ Miền chân sóng của chị vừa mới được xuất bản.

Da diết miền quê

Một ngày trở lại với dòng Văn
Nhớ con đò bồng bềnh mây nước
Bao nhiêu năm theo dòng đời xuôi ngược
Sông mẹ hiền thao thức vẫn đợi ta
 
Chảy vào em da diết miền quê
Mùa xuân hẹn nhau về
Tháng ba lúa thơm thì con gái
Khói thuốc say, mắt ai vấn vương
 
Ơi sông Văn, đôi bờ yêu thương
Trầm tích trong nhau bên bồi, bên lở
Bến nước còn đây, câu thề còn đó
Cho ngày về nỗi nhớ đầy vơi…
 
Quê hương ơi, trôi dạt một đời
Vẫn neo về bến mẹ
Nơi cánh diều tuổi thơ lộng gió
Có dáng cha đổ bóng xuống đường cày

Tháng giêng

Tháng giêng
               như thiếu nữ đa tình
                                           bầu ngực căng tròn
rạo rực xuân
Tháng giêng
                 như bản tình ca dài rộng
                                                 nụ hôn đầu
trong ký ức dịu êm
Tháng giêng
                 con đường huyền thoại
                                                đưa ta về
vườn  cổ tích tuổi xanh
Tháng giêng
                 nơi em gặp anh
                                     cho cuộc đời
                                                     khổ đau, hạnh phúc

Khẽ khàng thu

Em gội cơn mưa hạ
Lác đác tràn sang thu
Dòng sông trôi lững lờ
Sóng tóc mơn man vỗ
 
Cánh diều buông lơ lửng
Cày vỡ vào ráng chiều
Đàn trâu no hoàng hôn
Cõng mặt trời về bến
 
Gió mang theo hơi lạnh
Ấp ưu muôn cánh hồng
Ai lọc trời sáng trong
Cho em gam màu nắng
 
Nồng nàn trong vườn mẹ
Trái mít chín thơm lừng
Cam đầu ngõ ươm nồng
Lúa ngọt như hương sữa
 
Rung rinh ngoài khung cửa
Khóm cúc vừa trổ hoa
Khẽ khàng thu vào nhà
Heo may hồng đôi má

Tháng mười  

Thu gom nắng gió tháng mười
Nhanh tay liềm hái chị tôi xuống đồng
Nén vàng kết đọng đầu bông
Đá mềm, gạo chõ, nước sông mà thành
Giọt mồ hôi hóa ngọt lành
Cơm thơm mùa mới mẹ dành cho con
Rạ rơm vấn vít chân son
Chiều buông khói bếp vương tròn chân tre
 
Heo may theo bước chị về
Ủ đầm ngực áo hương quê tháng mười 

Miền chân sóng

Những rặng phi lao
                          gồng mình
chân vọc sâu lòng cát
 như người dân miền chân sóng
Những cây bần, cây sú ken nhau
                                             thành rừng
chắn che làng bình yên
                                  qua bão giông
 
Tháng bảy nước đầy
                              mồ hôi đục ngầu phù sa
Những đợt sóng ầm xô
                               ập vào bờ
rồi tan ra với biển
Phía sau con đê ngoằn nghèo
                                         hiển hiện
đồng lúa xanh rờn
                          ngút ngát sinh sôi.

ĐOÀN THỊ LUẬT



Bé Kim Giây (phần 2)

2011-10-12 @ 00:09 in Tác phẩm của Hoài Khánh

Mây  alt

Mải chơi  quên lời mẹ
Mây lạc giữa trời cao
Suốt cả ngày bêu nắng
Bị ốm, ai thương nào ?

4 - 1991

Gà nhiếp ngã

Xẩm chiều gà nhiếp mải chơi
Hếch mỏ lên trời, ngã oạch xuống ao
May sao bác vịt bơi vào
Xoè đôi cánh trắng làm phao cứu gà
Gà nhiếp xấu hổ về nhà
Từ hôm ấy chẳng la cà bờ ao.

3-1991

Ông Lê-nin chơi cờ

Sáng ấy ngồi chơi cờ
Với một người bạn cũ
Ông Lê-nin bị thua
Cũng buồn như trẻ nhỏ
 
Ông đã thành lãnh tụ
Chẳng quên bạn cũ đâu
Sau trăm công ngàn việc
Vẫn chơi cờ cùng nhau.

3 - 1990

Vòm cây

Vòm cây như chiếc ô to
Đứng ngoài mưa nắng chẳng lo nhức đầu
 
Ước làm tán rợp mây cao
Che cho vòm biếc không bao giờ già

3- 1991

Hai bông hồng

Hồng bạch và hồng nhung
ở trong khu vườn chung
Ai cũng khen hai bạn
Đều thắm đẹp, thơm bông
 
Hồng bạch thích hơn bạn
Hồng nhung chẳng chịu đâu
Cả hai ganh đua nhau
Nở cánh xoè hợm hĩnh
 
Nhưng chưa được bao lâu
Cả hai đều rụng cánh.

2-1991

Mèo đi học

Ngồi trong lớp nghĩ đẩu đâu
Vuốt râu rồi lại nghếch đầu cho oai
Bất ngờ cô giáo hỏi bài
Mèo con thuỗn mặt thấy dài cái đuôi.

3 -1991

 HOÀI KHÁNH

Gặp gỡ blogger Bùi Tự Lực

2011-10-01 @ 02:12 in Thông tin tổng hợp

Gặp gỡ blogger Bùi Tự Lực

altKhi Hoài Khánh mới gia nhập làng Vnweblogs, cuối tháng 3-2008, thì hồi ấy các Câu lạc bộ Bloggers của nhiều địa phương hoạt động sôi nổi lắm. Trong đó phải kể đến những anh chị em bloggers thành phố Đà Nẵng. Tôi hân hạnh được quen biết nhà văn Bùi Tự Lực bởi anh là một blogger thân thiết.

Có một entry trên blog Hoài Khánh giới thiệu tập truyện Chiêm bao được posst lên hồi 22 giờ đêm 29-6-2008, thì ngay sáng hôm sau nhà văn Bùi Tự Lực comment: " BTL vui vô cùng Hoài Khánh ạ! Được sự sẻ chia của bạn bè văn chương là niềm hạnh phúc lớn của người cầm bút. Cảm động lắm HK ạ! Chúng ta không tự nói về mình thì ai nói? Ý nghĩ ấy của HK phù hợp với mọi người". Buổi trưa hôm đó, Hoài Khánh phúc đáp:"Bây giờ người ta thường cho rằng: ghét nhau là hội nhà văn. Mà cánh văn chương sao lắm chuyện thị phi thế, nghĩ mà buồn. Anh em cầm bút bây giờ lười đọc của nhau, ngại tặng sách nhau, nói chi đến chuyện khen nhau, động viên, khích lệ nhau. Là một người viết trẻ, HK nghĩ làm được việc gì dù nhỏ thôi nhưng có lợi cho đồng nghiệp, cho tổ chức Hội Nhà văn, thì cố gắng làm, chỉ tiếc mình tài hèn sức mọn, không làm được việc lớn thôi.Chúc anh lại có thêm nhiều trang viết mới"…

altRồi những dòng comments của anh Bùi Tự Lực và của tôi gửi qua lại trên blog để chia sẻ và động viên nhau. Rồi mãi tới dịp Đại hội lần thứ VIII Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức ở Hà Nội năm ngoái, 2 anh em chúng tôi mới có cơ hội gặp mặt nhau thoáng chốc.

Chiều tối ngày 27-3-2011, khi vừa đặt chân tới thành phố Đà Nẵng, tôi đã được hặp lại anh Bùi Tự Lực và blogger Nguyễn Xuân Tư, sau đố còn được gặp gỡ những bloggers khác, như: Memory, Nguyễn Nho Khiêm, Trần Ái Nghĩa, Nguyễn Đức Nam,… altAnh em bloggers gặp nhau thì mừng lắm, trò chuyện râm ran, nào thăm hỏi nhau, nào chuyện văn chương, báo chí lại sang chuyện chơi blog, kí tặng sách cho nhau…. Tấm ảnh trên ghi lại trong một cuộc gặp gỡ như thế tại Đà Nẵng, gồm 3 bloggers Hoài Khánh, Nguyễn Xuân Tư và Bùi Tự Lực.

Chiều ngày thứ ba 20-9-2011, trong chuyến ra thăm bạn bè tại Hải Phòng và Quảng Ninh, nhà văn Bùi Tự Lực có cuộc gặp gỡ thân mật với một số anh em bloggers văn chương Hải Phòng. Và đây là một số hình ảnh lưu niejm về cuộc gặp đó. Ảnh trên (từ trái sang phải): Bùi Tự Lực, Nguyễn Quốc Hùng, Hoài Khánh. Ảnh dùng trong entry này đều do nhà thơ Nguyễn Tất Hanh chụp tại Đà Nẵng và Hải Phòng.

HOÀI KHÁNH