Ngày Thơ Việt Nam 2011 tại Hải Phòng

By HOÀI KHÁNH

Ngày Thơ Việt Nam 2011 tại Hải Phòng

Sáng nay thứ tư 16-2-2011 trước Rằm tháng Giêng 1 ngày Hội liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hải Phòng tổ chức chương trình Ngày Thơ Việt Nam lần thứ IX tại Đền thờ tiến sĩ - nhà thơ Lê Khắc Cẩn ở thôn Đông Hạnh xã An Thọ huyện An Lão thành phố Hải Phòng. Tới dự có nhà văn Tùng Điển - Phó chủ tịch thường trực Uỷ ban toàn quốc Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam đồng chí Nguyễn Đình Bích - Uỷ viên Thường vụ Trưởng Ban Tuyên giáo Thành uỷ Hải Phòng lãnh đạo Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch Đài Phát thanh và Truyền hình Hải Phòng Huyện ủy Ủy ban nhân dân huyện An Lão các nhà văn Đình Kính Cao Năm Lưu Văn Khuê các nhà thơ Thi Hoàng Kim Chuông Phạm Ngà ...và đông đảo các tác giả văn nghệ sĩ và công chúng yêu thơ.

Nét mới của Ngày thơ Việt Nam lần thứ IX tại Hải Phòng là sau màn múa sư tử sôi động đã diễn ra liên khúc thơ Mùa xuân nhớ Bác do các diễn viên Đoàn chèo Hải Phòng trình diễn. Nhân kie niệm 100 năm ngầy Chủ tịch Hồ Chí Minh ra đi tìm đường cứu nước và kỉ niệm 70 năm ngày Bác Hồ kính yêu về nước trực tiếp lãnh đạo cách mạng Việt Nam liên khúc thơ lần lượt trình diễn 3 bài thơ Tức cảnh Pác Bó Cảnh khuya Rằm tháng giêng của Bác Hồ xen kẽ các trích đoạn bài thơ Người đi tìm Hình của Nước của nhà thơ Chế Lan Viên và bài thơ Theo chân Bác của nhà thơ Tố Hữu. Tiếp đó chương trình dành thời lượng đáng kể để giới thiệu thân thế và sự nghiệp của nhà thơ yêu nước Lê Khắc Cẩn - vị tiến sĩ duy nhất của Hải Phòng thời Nguyễn thế kỉ XIX.

Phần công diễn thơ xuân Hải Phòng tập hợp hơn 20 bài thơ mới sáng tác đã đăng trên các báo chí số Tết của các nhà thơ Mai Văn Phấn Trần Quốc Minh Tô Ngọc Thạch Hoài Khánh Phạm Xuân Trường Nguyễn Thị Thúy Ngoan ... và của những tác giả là hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng hội viên một số câu lạc bộ thơ trong thành phố. Các bài thơ tập trung ca ngợi cảnh sắc mùa xuân đất nước cuộc sống lao động và tình yêu của người Hải Phòng sự đổi mới của vùng quê An Lão. Nhà thơ Vũ Duy Thông các nhà phe bình văn học Lưu Khánh Thơ Bích Thu từ Hà Nội đã về chung vui với đội ngũ sáng tác văn học Hải Phòng và tham gia giao lưu thơ với công chúng đất cảng.

Năm nay lần thứ tư Hội Liên hiệp Văn học - nghệ thuật thành phố Hải Phòng lồng ghép tiến hành lễ kết nạp 17 hội viên mới. Trong đó Hội Nhà văn Hải Phòng được kết nạp 3 hội viên thơ là Đinh Thường Vũ Tư và Hoàng Duy Bình.

Trong khuôn khổ Ngày Thơ còn có các hoạt động như: giao lưu giữa các nhà thơ với công chúng nói chuyện thơ trình diễn thơ ngâm thơ cổ hát ca trù trưng bày thư pháp ... Tối qua tại đây Đoàn Chèo Hải Phòng đã biểu diễn vở chèo về nữ sĩ Hồ Xuân Hương phục vụ bà con nhân dân địa phương tới xem. Suốt 2 tuần nay trên địa bàn Hải Phòng đã diễn ra một loạt chương trình thơ tại các quận Dương Kinh Kiến An Đồ Sơn các huyện Tiên Lãng Kiến Thụy Vĩnh Bảo Thủy Nguyên ... với sự tham gia của hội viên ở hàng chục câu lạc bộ thơ trong thành phố.

Ngày Thơ Việt Nam lần thứ IX tại Hải Phòng năm nay được tổ chức quy mô ngắn gọn nhưng vẫn bảo đảm vui tươi thiết thực trên tinh thần đưa thơ đến với công chúng nhất là bà con nông dân ở ngoại thành. Chương trình thu hút công chúng đến với thơ gần gũi và bình đẳng hơn tạo hiệu quả tốt cho những người yêu thích sáng tác thơ ca.

HOÀI KHÁNH

More...

Valentine Day

By HOÀI KHÁNH

Valentine Day

1. Khờ nhất là đi yêu bạn trai của bạn gái mình. Thế nhưng mình vẫn cứ muốn làm kì đà giữa họ. Biết là sẽ phải chứng kiến những cảnh họ âu yếm nhau trong lòng khó chịu lắm nhưng chỉ cần được nhìn thấy anh ấy là cảm thấy vui. Đôi khi thấy mình như con búp bê hài hước miệng thì cười tươi nhưng trên má có một giọt nước mắt đọng lại....

Cô gấp cuốn sách lại không đọc tiếp. Ừ không biết mình có giống nhân vật trong truyện không biết mối tình tay ba này sẽ như thế nào. Ai trong số họ chia tay nhau hay không có được tình yêu cũng đều buồn mà cứ thế thì...

Cô và bạn gái chơi thân với nhau từ bé cùng sở thích nên chọn ngành học như nhau thường đùa nhau hai đứa mình cứ thế này mãi mãi. Nhưng đúng là nói đùa. Sang năm thứ tư đại học người thứ ba xuất hiện trẻ đẹp giỏi hiền lành hơn nữa lại là thầy hướng dẫn của hai người. Buổi đầu cô và bạn đều tỏ ra đúng mực cung kính song giữ khoảng cách sau những buổi lên lớp chỉ là câu chào "Tạm biệt Thầy" không có mời rủ đi uống nước ăn cơm như bao sinh viên khác đối với thầy hướng dẫn. Cuộc đời đâu có giản đơn và như ý muốn định sẵn...

Tốt nghiệp cả hai xin việc dễ dàng bởi thành tích học tập và cô trở thành người thứ ba chứng kiến tình yêu của bạn gái với thầy hướng dẫn. Bây giờ họ không gọi là thầy mà gọi bằng anh. Cô nhớ khi phát hiện bạn và thầy yêu nhau đêm đó cô không ngủ tim đập lúc nhanh lúc chậm một chút gì như hờn ghen trong lòng. Cô có yêu anh không cô không biết nhưng cô rất quý anh thi thoảng cô ao ước anh dành cho cho cô một cử chỉ thân mật hay cô cũng yêu anh mà không nhận ra... Cô chấp nhận vai trò kẻ ngoài cuộc quan sát chuyện tình của bạn và anh. Đi xem ca nhạc xem phim đi picnic ăn uống... lúc nào cũng có cô làm người chụp ảnh lưu giữ kỉ niệm yêu nhau của hai người. Khi họ giận dỗi nhau cô là thuyết khách hòa giải họ làm lành cô hớn hở sung sướng. Nhưng đôi lúc nhất là khi vô tình bắt gặp họ hôn nhau thân thiết quấn quít chăm sóc nhau tim cô chợt nhói lên đêm ấy cô khó ngủ. Hai người ái ngại thấy cô một mình muốn làm cô vui vẻ giới thiệu người này người nọ trong đám bạn bè cùng cơ quan cô lắc đầu từ chối cô muốn nói: "Bao giờ tìm được người như anh sẽ yêu" nhưng chỉ nói thầm với riêng cô. Ba người gần như đi đâu cũng có nhau chỉ riêng ngày Valentine thì chưa lần nào có mặt cô. Cũng đúng thôi. Ngày lễ Tình Yêu là ngày của những người yêu nhau cô đâu có phần. Cũng đã bốn lần Valentine kể từ khi cô và bạn biết ý nghĩa của nó bốn lần cô nằm nhà đọc sách.

Valentine năm nay cũng thế trước đó khi tan việc ở công ty cô ra nhà sách quơ đại vài cuốn đem về đóng cửa trùm chăn đọc cho qua đêm. Tình cờ trong đám sách có cuốn Valentine Day cảm giác đêm nay là lạ sao đó cô không tập trung đọc được cuốn sách và câu chuyện trong đó làm trái tim cô không yên nhân vật giống như cô lúc này. Cô nghĩ đến anh tự dưng muốn khóc. Tại sao? Cô biết cô chỉ dấu được bạn dấu mọi người nhưng không dấu được mình cô yêu anh yêu âm thầm lặng lẽ. Những lúc bạn cô làm anh giận cô hòa giải nhưng cô thầm giận bạn. Sao không biết quý trọng tình yêu sao nỡ đối xử với anh như thế anh là người đàn ông tuyệt vời đâu phải dễ có... Nếu là cô thì... Trong cô đầy mâu thuẫn cô không vui khi nhìn thấy anh đau khổ vì bạn nhưng cô lại ngấm ngầm mong hòa giải bất thành cô nghĩ lúc đó cô sẽ đến bên anh chia sẻ an ủi... cô nói với anh thật dịu dàng. Xong cô lại giật mình tự mắng -Mình là người tồi tệ phụ lòng tin cậy của bạn lợi dụng bạn gặp chuyện để nhảy vào. Nhiều lần cô vật vờ vừa muốn làm bạn tốt vừa muốn biến thành kẻ xấu những điều này cô chỉ biết dấu kín trong lòng không dám bộc lộ bày tỏ nên càng làm cô khổ sở. Nhà ai đó vang lên khúc nhạc "999 đóa hồng". Cô xót xa cho mình tối Valentine.

Tiếng chuông cửa nhà cô vang lên rụt rè... 10 giờ đêm. Ai đến làm khách vào giờ này... Không tin vào mắt mình... Anh đứng đó... Cô cũng như bị đóng đinh. Phải mất vài phút khi anh lên tiếng : "Em không mời anh vào nhà à" cô mới như người mộng du chợt tỉnh. Cô cuống quít mời anh bối rối với bao nhiêu câu hỏi trong đầu. Bạn cô? Hôm nay Valentine Day sao họ không ở bên nhau? Sao anh lại một mình đến nhà cô?... Hôm qua cô còn thấy họ ríu rít hẹn nhau tình tứ lắm ngỡ rằng họ sẽ có nhau suốt ngày này. Nhưng cô chỉ nghĩ mà không hỏi. Cô sợ bất kì câu hỏi nào đưa ra sẽ phá vỡ hiện thực vừa như trong mơ vừa như không dám mơ này. Anh đang ở bên cô thật gần nghe được cả hơi thở của anh. Cô lặng lẽ rót nước để trước mặt anh cô im lặng ngồi đối diện anh cô có thể ngồi suốt đêm ngắm anh như thế cảm giác trong cô thật kì lạ lâng lâng niềm vui khó diễn tả thành lời. Uống đến li nước thứ ba anh buông tiếng thở dài: "Bọn anh chia tay rồi". "Sao lại thế?". "Bạn em không tôn trọng anh". "Có lẽ hiểu lầm...?". "Không đâu nhiều lần rồi tha thứ làm lành hôm nay là cực điểm".

Anh yêu bạn em đã bốn năm cũng nếm trải mùi vị đủ kiểu em nhiều lần chứng kiến. Anh rất thật lòng. Anh muốn kết thúc những cuộc hẹn hò bằng một cuộc cầu hôn đêm Valentine rồi sau đó là đám cưới. Anh đã chuẩn bị nhẫn hoa đặt một tiệc riêng cho hai người. Anh cũng bất ngờ. Khi anh ngỏ lời bạn em cười rất tươi nhưng lúc anh trao nhẫn bạn em ngắm nghía buông ra một câu làm anh điếng người: "Sao giống hàng chợ. Trả lại anh. Anh keo kiệt thế nhẫn cầu hôn mà anh cũng tiếc anh nói anh yêu em muốn em làm vợ anh mà thế này bạn em thấy chắc em xấu hổ chết...". Anh vẫn cố kềm chế nghĩ bạn em đùa cho vui nhưng không sau đó bạn em đùng đùng đứng dậy bỏ đi. Anh chạy theo giải thích bạn em vừa đi vừa nói to:"Anh đừng theo em nữa. Em chán yêu anh rồi. Làm vợ anh càng không. Chấm dứt". Có lẽ anh đã đặt tình yêu sai chỗ.

Cô nhìn vẻ mặt anh rất đau khổ cô thương quá nhưng cô biết phải nói với anh điều gì vào lúc này. Bênh bạn hay lên án bạn đều không thể. Cô đến bên nắm tay anh cô muốn anh hiểu được cô đang chia sẻ xoa dịu nỗi đau của anh nỗi buồn của anh. Bỗng anh rút tay ra khỏi tay cô ôm chặt cô. Cô run lên. Ôi! Cô muốn kéo dài hiện thực này nhưng lí trí lại để cô vùng vẫy thoát ra. Trong cô là sự hỗn loạn. Cô không hiểu chính cô Valentine đầu tiên có người đàn ông mình thầm yêu nhưng lại trong hòan cảnh trớ trêu này. Cô nên vui hay nên buồn.

Thế rồi cô cũng qua được một đêm Valentine đầy sóng gió. Cô tính gặp bạn hỏi chuyện nhưng lại rất sợ phải nói bạn biết đêm ấy anh đến nhà cô ở suốt đêm bên cô. Cô thấy mình có lỗi với bạn. Ngày trôi qua cả hai người không ai nhắn tin điện thoại cho cô như thông lệ mỗi khi giữa họ có "chiến tranh". Hay hai người đã làm lành. Bây giờ họ đang hạnh phúc bên nhau... Tim cô thoáng thắt lại trong tích tắc. Một nỗi buồn mơ hồ len lỏi.

2. Công ty mình có một party mình mời họ cùng tham dự. Gần đến giờ hẹn bạn gái bận việc đột xuất điện thoại gọi anh ấy đến với mình sợ mình buồn. Mình rủ anh ra hồ bơi âm nhạc từ phòng tiệc du dương lượn lờ quyến rũ mình và anh ấy khiêu vũ bên hồ. Có một lúc cảm giác hình như mình và anh ấy sắp hôn nhau... Mình đúng hay sai...

Cô ôm cuốn sách đọc sách cũng mơ hồ như chính tâm trạng cô lúc này. Cô vứt sách xuống giường đi tới bàn phấn soi gương nói chuyện với cái bóng mình. Cô đẹp ai gặp cô cũng nói vậy. Cô giỏi là một chuyên gia trẻ được tín nhiệm trong công ty cô dịu dàng với mọi người thế nhưng cô vẫn đi về một mình và an phận làm kẻ thứ ba lẽo đẽo theo bạn và anh làm nhân chứng lúc họ hạnh phúc lúc họ giận hờn gây gổ... Tại sao cô không chọn người nào khác mà là anh để âm thầm khổ sở. Công ty có bao đàn ông tài năng không thua kém anh còn có phần hơn sao không ai làm cô rung động. Tại sao lại phải tự hành hạ mình thế này.

Anh điện thoại mời cô đi ăn tối. Cô đắn đo vừa muốn vừa không. Muốn vì tò mò không biết chuyện của bạn và anh thế nào. Không muốn vì sợ đối diện với họ nhìn thấy họ tay trong tay mắt trong mắt nhau để đêm về lại thao thức. Sau rồi cô cũng nhận lời trong hồi hộp. Bàn ăn chỉ cô và anh. Cô không hỏi anh về bạn. Anh cũng tránh không nhắc tới. Anh nói đủ thứ chuyện tự nhiên như bao lần họ đi ăn với nhau - có 3 người. Bữa ăn chấm dứt. Cô gần như không nói. Anh đưa cô về nhà với lời chúc ngủ ngon. Cô không ngủ được. Thế có nghĩa là sao?

Bạn rủ cô đi mua sắm. Bạn có vẻ vô tư hồn nhiên như chưa hề trải qua một Valentine "chia tay...". Hay đúng là họ không có gì xảy ra hiểu lầm chút xíu nay mọi chuyện tốt đẹp nguyên vẹn rồi. Nghĩ thôi chứ cô không dám hỏi sợ bạn vặn vẹo hỏi tại sao không trả lời được. Đầu óc cô vẩn vơ ở tận đâu bạn nói gì cô cũng gật chẳng biết mua những gì. Cô muốn mau chấm dứt cuộc mua sắm này. Cô muốn về nhà cho tĩnh tâm. Lần đầu tiên cô thấy mệt khi đi cùng bạn.

Với tay lấy cuốn sách tính đọc tiếp xem kết cục ba nhân vật kia giải quyết tình tay ba như thế nào...

Mình muốn gặp anh ấy nói rõ tình cảm của mình rồi ra sao thì ra nhưng mình lại không dám gọi điện thoại hẹn gặp riêng anh ấy. Mình không có ý định dấu bạn gái điều gì nhưng nói ra sợ bạn hiểu lầm phá hỏng tình bạn bao năm Mình cứ như đi giữa hai dòng nước. Ai cho một lời khuyên...

Bạn nhắn tin đòi tới nhà cô ngủ chung. Sao lạ vậy? Bạn liến láu - Chợt thèm nhớ thời đi đi học giường tầng kí túc xá đêm lạnh hai đứa ngủ một giường cho ấm. Ngủ thì ngủ. Bạn đến liến thoắng vồ vập cô y như xa nhau lâu mà lâu gì đâu mới đi mua sắm với nhau chưa được vài giờ. Cô và bạn huyên thuyên đủ chuyện nhắc lại kỉ niệm học trò thời sinh viên những cuộc vui lên rừng xuống biển. Cô bị cuốn vào quên hết những dằn vặt làm khổ mình từ đêm Valentine. Điện thoại reo. Cô cầm máy và liếc nhanh bạn. Anh gọi. Giọng anh hối thúc: Phải em không sao không lên tiếng?... Cô lắp bắp: Dạ... nghe... rồi vội dập máy quay sang bạn: "Nhầm"... Chuông lại reo cô ngập ngừng biết anh gọi bạn nhào tới cầm máy: "Alo gặp ai...". Cô thấy bạn nhìn cô là lạ buông máy: "Nhầm"Mặt tỉnh như không bạn hào hứng kể chuyện. Còn cô tâm trí như đang lạc phương nào cô bứt rứt trong người cảm thấy cô đang làm chuyện gì không phải với bạn.

Cô trằn trọc khó ngủ. Ừ! Cô đâu có làm gì sai cô đâu có lỗi gì. Cô đâu phải là người thứ ba. Không ai có quyền phán xét cô. Mà cô cũng có quyền "có gì" cho cô chứ. Hai người họ đã chính thức đâu. Tại sao cô không thể... Cô giận bạn cô giận anh. Vì họ mà cuộc sống cô không còn bình yên cô phải vật lộn với nhiều ý nghĩ. Cô thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Ai cho cô lời khuyên...

Khờ nhất là đi yêu bạn trai của bạn gái mình... Cô thấy mình giống con búp bê hài hước. Miệng thì cười tươi mà trên má có một giọt nước mắt đọng lại.

 Ước gì đừng có ba người. Ước gì đừng có đêm Valentine... Để cô làm người tốt của bạn cô .

HOÀI HƯƠNG

More...

Giật mình... Valentine Day!

By HOÀI KHÁNH

Giật mình... Valentine Day!

Mười năm trước tôi đâu biết Ngày 14 tháng 2 là ngày quái gì. Chiều mồng 2 Tết năm đó tôi đi trực ở cơ quan Đài PTTH Hải Phòng. Cơ quan vắng tanh chỉ loáng thoáng dăm ba phóng viên đi làm tin về dựng hình để kịp phát sóng chương trình thời sự buổi tối. Buồn quá tôi ra cổng Đài ngồi tán gẫu với mấy anh bảo vệ và công an trực gác. Chúc Tết nhau chán chê rồi quay về chuyện... gái ai cũng bảo thời tiết đẹp thế này có một cô bạn ngồi tâm sự cũng hay. Tôi nổi máu nghệ sĩ nhấc điện thoại gọi nàng.

Nàng là cô giáo trẻ dạy văn ở một trường trung học phổ thông dân lập. Tôi quen nàng trong một hội thi thơ cấp quận. Nàng là thí sinh thon thả tà áo dài trắng dáng cao với nước da trắng hồng mịn màng thơm nồng như táo chín. Hôm ấy tôi là một thành viên trong ban giám khảo lúc nào cũng mang vẻ quan trọng rất ư là... dở hơi. Kết thúc hội thơ nàng đoạt giải nhất cá nhân chưa hẳn bởi thơ của nàng hay mà trước hết vì nàng đẹp. Giọng nàng không trong trẻo nhưng chân tình mộc mạc.

Chừng 20 phút sau nàng có mặt đón tôi cùng đi du xuân trước sự trầm trồ và ngỡ ngàng của mấy chàng bảo vệ cơ quan. Tôi bảo nàng chọn hướng tây nam để xuất hành đầu xuân. Ấy là do tôi đọc được điều chỉ dạy này trong cuốn Lịch vạn sự. Nàng gật đầu. Thế là chỉ 15 phút sau đó chúng tôi đã ngồi bên nhau trên sườn núi Thiên Văn cách trung tâm thành phố hơn chục cây số.

Chiều xuân nắng vàng như vãi thóc. Rừng thông vi vút gió. Trời cao mây trắng nhởn nhơ bay. Trước mặt là toàn cảnh khu dân cư Cựu Viên nhấp nhô những nóc nhà cao thấp lô xô như sóng biển. Xa xa là dãy núi Voi núi Tiên Hội xanh ngắt là dòng sông Lạch Tray uốn khúc lấp loáng nắng. Cảnh sắc thiên nhiên thật gợi tình. Chúng tôi ngồi bên nhau tay mân mê những bụi cỏ dại mọc quanh mình. Ngày ấy tôi vốn là thằng ít nói. Cậy răng nửa ngày không nói - đấy là cái nết mà làm cho vợ tôi xiêu lòng. Làm đàn ông đừng có lắm mồm. Tôi chăm chú nghe nàng đọc thơ. Những bài thơ tự do của nàng khá ngắn chừng dăm sáu câu thơ là cùng. Thơ nàng phảng phất buồn toàn thơ viết về tình yêu những nhớ mong khắc khoải đợi chờ những nghi ngại hiểu lầm và tan vỡ. Tai tôi như ù đi. Bỗng dưng nàng bật khóc. Tôi bối rối và không hiểu chuyện gì. Tôi rất sợ khi nhìn thấy phụ nữ khóc trước mặt mình. Tôi mạnh dạn ôm lấy vai nàng và dỗ dành nàng đừng khóc nữa. Nàng hỏi: "Anh có biết hôm nay là ngày gì không?". Tôi nhanh nhảu đáp: "Ngày mồng 2 Tết à sinh nhật em à?". Nàng lắc đầu và hỏi tiếp: "Còn là ngày gì nữa?". Tôi cố moi trong đầu mớ kiến thức sách vở ra xem đó còn là ngày gì nữa. Chẳng lẽ lại là ngày kỉ niệm về cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc ư? Nhưng đó là ngày 17 tháng 2 kia mà! Những ngày kỉ niệm trong năm thì tôi nhớ rõ lắm. Tôi ngồi đần mặt ra. Nàng bảo: "Đó là Ngày Valentine!". Tôi ớ người: "Valentine là cái gì?". Nàng tiếp: "Ôi đó là Ngày Tình yêu!". Rồi nàng kể về gốc tích cái ngày đáng nhớ ấy. Nàng khoe là mới sáng tác xong một bài thơ về Ngày Tình yêu. Rồi nàng đọc. Bài thơ thật buồn. Có lẽ nàng vừa bị người yêu bỏ. Ấy là tôi đoán thế. Thú thực là tôi rất vụng chuyện yêu đương. Nàng bảo nàng biết đến cái ngày Valentine này từ thời còn là sinh viên văn khoa đại học sư phạm...

Trời chiều dần tắt nắng. Loáng thoáng thấy bóng những lứa đôi trai gái đang xuống núi chúng tôi ra về và cảm ơn đã dành cho nhau một kỉ niệm đẹp đầy thơ mộng. Kể từ hôm đó tôi biết đến ngày Valentine.

Sắp đến ngày 14 tháng 2 tôi chợt nhớ đến một chiều mùa xuân của 10 năm trước. Bây giờ đã gần 3 giờ sáng. Chỉ hơn 2 giờ đồng hồ nữa là tôi rời Hải Phòng. Chừng 11 giờ trưa nay là tôi có mặt bên dòng suối Yến Vĩ để xuống đò trẩy hội chùa Hương. Còn một kỉ niệm khác nữa cũng liên quan tới cái ngày Tình Yêu nhưng thôi để dịp này năm sau sẽ kể tiếp. Bây giờ tôi chuẩn bị hành lí để đi du xuân đây. Valentine ơi A di đà Phật!

HOÀI KHÁNH

More...

Tin nhắn lúc giao thừa

By HOÀI KHÁNH

HOÀI KHÁNH: Đúng là năm hạn của mình! Mấy ngày vừa qua Hoài Khánh bị cảm lạnh nằm im như thóc không dám nhắc thầm tên cô nào kẻo vợ nghe thấy thì... mất Tết. Việc khai bút đầu xuân đã trở thành chuyện xa xỉ khi vợ chồng suốt ngày giáp mặt nhau cả lúc ăn đến khi ngủ. Thật mừng là vợ không bắt chồng phải sáng tác thơ để làm quà. Bạn bè đến chơi cũng may không có ai mang thơ đến mừng tuổi. Thôi thì muốn trong nhà vui ba ngày Tết tốt hơn hết ta nên để thơ và giày dép ở ngoài cửa. Hôm nay vợ đã đi làm ta đem thơ post lên "màng" (mạng) cho vui...

Tin nhắn lúc giao thừa

Mang hình hạt mưa

Cơn mưa tin nhắn

 

Ký tự bay trong đêm đen

Ngũ quả chuyển vần

Lòng sớ

Đèn nhang

 

Anh bấm phím gửi đi

Vụ mùa bội thu qua tay anh

Nơi màn mưa trong veo ấm áp.

2 giờ 24 phút mồng 1 Tết Tân Mão

MAI VĂN PHẤN

Chiều xuân

Chiều xuân ru những chiều xuân

Giấc mơ xa hạnh phúc gần ru tôi

 

Mùa đông theo lá bay rồi

Thời gian bay với khoảng trời xa xăm

Nỗi niềm bay với tháng năm

Em bay vào góc nhớ thầm của tôi

 

Với tay chạm cánh đào tươi

Ngỡ cầm mảnh áo của người cách xa

 

Chiều xuân nghiêng xuống chiều tà

Em hồi xuân giữa phong ba đất trời

Một trăm cái lỡ qua rồi

Một ngàn cái nhớ đến thời nở hoa

 

Chiều xuân ta lại ru ta

Trái tim lại đập như là đang xuân...

HỒ ANH TUẤN

Đỉnh Phù Vân

Bây giờ tụng kinh bằng cát - sét

Ô tô xe máy đến Phật đường

Cáp treo vùn vụt lao như gió

Người đến "Niết-Bàn" ngày một đông

 

"Ngẫm bốn thầy trò Đường Tam Tạng

Giá có cáp treo như chùa Đồng

Chẳng phải sát sinh nhiều đến thế

Xương cồn thành núi máu thành sông

Thỏa nguyện Đường Tăng ông thành Phật

"Vạn cốt khô" bia đá trắng đồng

Nghìn sau nước mắt còn tuôn chảy

Thành Phật trên giời ông thấy không???

 

Có người góa phụ dìu bà lão

Cáp treo lên đến đỉnh chùa Đồng

Hỏi chín phương trời mười phương Phật

Lão khấn gọi con vợ khấn chồng

Chỉ thấy mây tang ngang đầu núi

Chuông đồng thong thả nhả tiếng: suông.

PHẠM XUÂN TRƯỜNG

More...

Tự bạch đầu xuân

By HOÀI KHÁNH

HOÀI KHÁNH: Đến bây giờ đã gần 3 giờ sáng ngày đầu xuân mới Tân Mão 2011 Hoài Khánh vừa kết thúc một ngày làm việc căng thẳng ở cơ quan và trở về nhà cùng vợ con đón mừng Tết đến. Nhiều ngày bận rộn lo chương trình Tết đã hoàn tất. Rất may là thời gian qua giá lạnh kéo dài nhưng Hoài Khánh vẫn cố gắng không bị ốm. Chiều 30 Tết bị cảm lạnh chút chút nhưng sẩm tối thì Hoài Khánh vẫn có thể đến cơ quan và hoàn thành tốt công việc của mình trong đêm giao thừa. Thời tiết cũng đã ấm dần lên khi xuân về. Nhân ngày đầu tiên của mùa xuân mới Tân Mão 2011 Hoài Khánh xin giới thiệu một số bài thơ xuân của các nhà thơ Hải Phòng và coi đây như lời chúc mừng năm mới tốt đẹp nhất để gửi tới quý bạn đọc blog xa gần thân thiết.

Giao thừa

Lại thêm một tuổi nữa rồi

Nhớ xưa bên mẹ quanh nồi bánh chưng

Gộc tre ngọn lửa bập bùng

Ổ rơm ấm áp đêm bưng mắt người

 

Đì đùng pháo nổ xa xôi

Thắp hương bố đứng giữa trời chắp tay

Mưa xuân như bụi phấn bay

Mẹ cười mẹ bảo xuân này sẽ hơn

 

Nhà mình ấm áo no cơm

Các con đến lớp đường trơn có giầy

Giản đơn điều ước còn đây

Bao  nhiêu năm tháng dâng đầy trong con

 

Cha khuất núi mẹ về non

Đời con ghềnh thác khuyết tròn ngổn ngang

Ra phố mà chẳng quên làng

Bờ tre ngọn lúa họ hàng ở quê

 

Giao thừa gió bấc tái tê

Nhang thơm như gọi con về ngày xưa

Chồng con theo bóng gió mưa

Sang canh trống trải như thừa con ra.

Đêm giao thừa 2009

NGUYỄN THỊ THÚY NGOAN

Đất trời sang xuân

Đêm hong trăng sáng

Vắt vẻo ngoài hiên

Ngày còn trẻ lắm

Trăng thời thiếu niên

 

Thế rồi đông qua

Và mùa xuân đến

Ngày hồng mặt hoa

Đêm xanh lời hẹn

 

Đêm trễ tấm áo

Mơn mởn trăng thề

Mắt ngày thao láo

Như phải bùa mê

 

Tình đêm với ngày

Gieo xanh cánh gió

Thương nhớ dâng đầy

Bến đời rộng mở

 

Trộn ngày vào đêm

Nụ xuân chợt nở

Thập thồng mây thở

Đất trời sang xuân.

TÔ NGỌC THẠCH

Mùa xuân trên phố Nguyên Hồng

Những ngày thơ ấu của ông

Thiêng liêng từ những dòng sông bãi bờ.

 

Tên ông - tên phố bây giờ

Cánh buồm rẽ nắng- bất ngờ gió  xuân...

 

Hình như ông ở trong dân

Lớp người dưới đáy ngàn lần ông yêu!

 

Ông say cả những buổi chiều

Đi về xóm thợ bao nhiêu nhọc nhằn...

 

Ông vào giấc ngủ bữa ăn

Ông thương cả tiếng cằn nhằn nhà ai!

 

Nghe đêm tiếng gió thở dài

Bao nhiêu ẩn ức bên ngoài mùa  xuân.

 

Đến đây xin hãy dừng chân

Tiếng gì xa lắm... vang ngân trong lòng...

 

Mùa xuân trên phố Nguyên Hồng

Cánh buồm reo với dòng sông vỗ bờ...

Hải Phòng 14-11-2010

TRẦN QUỐC MINH

More...

Trước cửa đền Độc Cước

By HOÀI KHÁNH

Trước cửa đền Độc Cước

Bốn mươi bậc đá đâu nhiều

Trèo lên Trường Lệ cho chiều phải nghiêng

Dâng hương trước cửa đền thiêng

Lầm rầm khấn nỗi niềm riêng với Thần

Thấp cao nào được phúc phần

Hồn nhiên như cỏ bật mầm mà xanh

 

Trừ quỷ dữ cứu dân lành

Giữ bờ giữ biển thân đành xẻ đôi

Một chân neo giữa xa khơi

Một chân đứng đội cả trời bình an

Núi cao in dấu chân Thần

Cho dân làng mãi ngàn năm phụng thờ

 

Tôi mê mải kiếm câu thơ

Tứ mong đã héo vần chờ lại khô

Khát khao toàn thứ hư vô

Chắc gì được tiếng giả vờ vỗ tay

Giờ chông chênh đứng chốn này

Khum tay hứng sợi nắng gày Sầm Sơn.

Thanh Hóa chiều 17-11-1998

HOÀI KHÁNH

More...

Ra mắt tuyển thơ Nguyễn Quang Thiều

By HOÀI KHÁNH

Ra mắt tuyển thơ Nguyễn Quang Thiều

Nhà xuất bản Hội Nhà Văn vừa cho ra mắt bạn đọc tập tuyển thơ Châu thổ của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều. Tập thơ gồm 144 bài thơ được tuyển chọn từ 6 tập thơ của tác giả đã xuất bản từ năm 1990 tới nay. Giới thiệu về tuyển thơ này nhà thơ Mai Văn Phấn viết: "Thế hệ sau năm 1975 Nguyễn Quang Thiều là nhà thơ cách tân toàn triệt sớm nhất ảnh hướng đến các nhà thơ trẻ mạnh mẽ nhất tạo dư luận đa chiều sôi nổi nhất... Nhiều bạn trẻ say ông như điếu đổ. Cũng không ít nhà thơ thế hệ trước chửi ông như hát hay từng gắn mác "thơ dịch" cho những bài thơ mới lạ của ông. Nhưng sau cơn bốc đồng chê như hắt nước đổ đi họ cũng lặng lẽ nhận ra: từ nay họ không thể viết như cũ. Nguyễn Quang Thiều đã hoàn thành sứ mệnh của thi sĩ tiên phong trong thời đại thi ca còn dày đặc sương mù. Tập thơ đầu tay Ngôi nhà 17 tuổi đặc biệt Sự mất ngủ của lửa là cánh cửa để Nguyễn Quang Thiều lên đường. Ông đã đem đến cho thơ Việt một cấu trúc thơ mới lạ những hình ảnh rời xa nhau trong những kết dính mờ nhạt tinh thần phản tỉnh mãnh liệt làm đổ vỡ những trật tự cũ tường minh từng góc sâu tăm tối trong ký ức mỗi người tạo những góc nhìn tỉnh táo sắc lạnh vào đời sống hiện thực. Nếu ở Sự mất ngủ của lửa ta dễ nhận ra luồng sáng thanh khiết chụp lên người nhắm mắt toạ thiền thì đến Cây ánh sáng - tập thơ của Nguyễn Quang Thiều xuất bản năm 2009 lại thấy ánh sáng lan toả ra mọi nơi những bước đi trầm tĩnh của người "thiền động". Cây ánh sáng dễ hiểu hơn những tập thơ trước nhưng cũng khó đọc hơn bởi không phải ai cũng dễ nhận ra nguồn năng lượng vô hình từ con người thơ này. Thơ Nguyễn Quang Thiều luôn chờ đợi bạn đọc ở phía trước. Đánh dấu một giai đoạn quan trọng vẻ vang của thơ Việt đương đại Nhà xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam vừa tuyển chọn và ấn hành tập thơ mang tên Châu thổ của thi sĩ Nguyễn Quang Thiều".

HOÀI KHÁNH

More...

Chi hội Nhà văn Việt Nam tại Hải Phòng gặp gỡ đầu năm 2011

By HOÀI KHÁNH

Chi hội Nhà văn Việt Nam tại Hải Phòng gặp gỡ đầu năm 2011

Trong không khí vui đón Tết Nguyên đán Tân Mão sáng nay thứ sáu ngày 21-1-2011 Chi hội Nhà văn Việt Nam tại Hải Phòng tổ chức buổi gặp gỡ đầu năm với toàn thể hội viên tại trụ sở Công ty Trách nhiệm hữu hạn Thiết bị Hồng An - Hải Phòng. Đến nay Chi hội Nhà văn Việt Nam tại Hải Phòng có 25 hội viên.

Mở đầu buổi gặp gỡ nhà văn Đình Kính - Ủy viên BanChấp hành Hội Nhà văn Việt Nam Chi hội trưởng Chi hội Nhà văn Việt Nam tại Hải Phòng - tặng hoa chúc mừng hội viên mới Nguyễn Thị Thúy Ngoan và điểm lại một năm hoạt động của Chi hội khẳng định những thành tích trong lao động nghệ thuật của các nhà văn nêu rõ những việc chưa làm được. Năm 2010 Hải Phòng có thêm nhiều ấn phẩm văn học ra đời như các nhà thơ Hồ Anh Tuấn Phạm Xuân Trường Mai Văn Phấn Phạm Ngà các nhà văn Đoàn Lê Đình Kính Lưu Văn Khuê đều cho xuất bản những tập thơ trường ca tiểu thuyết và truyện ngắn mới. Nhà văn Trần Tự và nhà thơ Tô Ngọc Thạch đều đoạt Giải thưởng văn học về đề tài công nhân. Nhà thơ Phạm Xuân Trường tham gia Trại sáng tác tại Tam Đảo do Hội tổ chức. Nhà thơ Mai Văn Phấn được Hội cử đi dự Liên hoan thơ văn Hàn Quốc - ÁSEAN. Tại Đại hội VIII Hội Nhà văn Việt Nam nhà văn Đình Kính được bầu vào Ban Chấp hành. Sau đó một số nhà văn Hải Phòng được bổ nhiệm chức danh công tác Hội như nhà thơ Thi Hoàng là Ủy viên Hội đồng Thơ nhà văn Bão Vũ là Ủy viên Hội đồng Văn xuôi nhà văn Đình Kính là Trưởng Ban công tác Nhà văn khu vực các tỉnh thành phố phía Bắc đồng thời là Trưởng Ban công tác Nhà văn khu vực các tỉnh Bắc miền Trung.

Tiếp đó các nhà văn Cao Năm Vũ Hữu Ái các nhà thơ Kim Chuông Tô Ngọc Thạch Lê An Dương Hoài Khánh Vũ Thị Huyền Nguyễn Thị Thúy Ngoan... có những ý kiến bàn thêm về việc tổ chức các cuộc hội thảo văn học những chuyến đi thực tế sáng tác những cuộc giao lưu trao đổi nghiệp vụ sáng tác với các nhà văn nhà thơ của các địa phương bạn nhằm khích lệ tạo môi trường sáng tác tốt hơn cho hội viên. Dự kiến trong năm 2011 Chi hội sẽ tổ chức chuyến đi thực tế sáng tác tại các tỉnh Miền Trung và Tây Nguyên sau đó tổ chức Hội thảo Thơ của 2 nhà thơ Đồng Đức Bốn và Mai Văn Phấn. Trước mắt các nhà văn nhà thơ Hải Phòng sẽ tích cực cùng các hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng tổ chức Ngày Thơ Việt Nam lần thứ IX tại Hải Phòng với quy mô hoành tráng mang đậm màu sắc lễ hội thơ ca dân tộc trong dịp đầu xuân. Ngày Thơ Việt Nam tại Hải Phòng năm nay sẽ được tổ chức vào sáng thứ tư ngày 16-2-2011 (tức ngày 14 tháng Giêng xuân Tân Mão) trong khuôn viên Đền thờ Tiến sĩ - nhà thơ Lê Khắc Cẩn ở xã An Thọ huyện An Lão.

Nhà biên kịch điện ảnh Tô Hoàng Vũ - Chủ tịch Hội Liên hiệp Văn học - Nghệ thuật thành phố Hải Phòng - đã tới chung vui và thông tin cho hơn 20 nhà văn nhà thơ thành phố Cảng biết thêm những hoạt động trong năm 2011 ở Hải Phòng trong đó có việc xét tặng Giải thưởng văn học - nghệ thuật thành phố Hải Phòng mang tên nhà văn Nguyên Hồng và chương trình thơ dịp Lễ hội kỉ niệm 470 năm Ngày mất của Thái tổ Mạc Đăng Dung tại Khu tưởng niệm Vương triều Mạc ở xã Ngũ Đoan huyện Kiến Thụy.

Buổi trưa cùng ngày lãnh đạo Công ty Trách nhiệm hữu hạn Thiết bị Hồng An đã chiêu đãi các đại biểu dự cuộc gặp gỡ thân mật này. Cũng như mọi năm Ban Chấp hành Chi hội đều cố gắng lo cho mỗi hội viên có một túi quà Tết.

HOÀI KHÁNH

More...

Viết trước mùa xuân

By HOÀI KHÁNH

Viết trước mùa xuân

Ngây thơ thế làm tôi nghi ngại quá

Giọt nắng vàng rơi lối cỏ em qua

Gió phóng khoáng chạy miên man ngoài phố

Tôi lại giương buồm ở mãi tận khơi xa...

 

Phố chật chội người xe đi chợ Tết

Gái làng hoa kĩu kịt gánh mùa xuân

Tôi nâng bút tìm con chữ viết

Biết môi em đang hé nở rất gần

 

Thuyền về mang theo mùa xuân

Gió e ấp đưa làn hương đến tặng

Lần lối cỏ tôi nhặt từng giọt nắng

Hoá ngây ngô xin em chớ ngại ngần !

 

Con chữ phập phồng run rẩy đón mùa xuân...

12-1997

HOÀI KHÁNH

More...

Thơ Hải Phòng viết về Đảng

By HOÀI KHÁNH

Thơ Hải Phòng viết về Đảng

Sáng tác về Đảng từ bao năm nay là đề tài hấp dẫn đối với giới nghệ sĩ nói chung với người làm thơ đất Cảng nói riêng. Chưa kể sáng tác của công chúng chỉ kể những tác giả là hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng có thơ viết về Đảng nếu tuyển chọn chắc sẽ có một tập sách ấn tượng với người yêu thơ. Viết về Đảng thực sự trở thành một yêu cầu thấm đậm nghĩa tình từ trong tâm hồn người làm thơ. Bởi Đảng chính là hình hài máu xương của dân tộc hun đúc nên. Đúng như nhà thơ cao niên Nguyễn Viết Lãm trong bài Sinh thành viết:

Đứa con sinh ra

Từ nỗi đau của mẹ

Mầm non mới hé

Từ nỗi đau của cây

Từ nghìn đời nô lệ

Đảng ta sinh thành.

Từ nhân dân mà ra Đảng trở về với nhân dân Đảng gắn bó với dân keo sơn mật thiết như thuyền với biển:

Lòng mẹ là biển cả

Biển là thuyền được mẹ nâng niu.

Sự gắn bó ấy đã trải bao gian nan thử thách càng tôi luyện càng trở nên sắt thép càng thấm đậm tình người đúng như nhà thơ Nguyễn Viết Lãm trong bài Ân tình một bài thơ khá hay viết về Đảng:

Đảng về với nhân dân bước bước chông gai

Đường vạn lý đâu chỉ có hoa hồng và tiếng hát

Giữa rét mướt triền miên quạnh quẽ đêm dài

Bỗng nồng ấm yêu thương hai tiếng thiêng liêng: đồng chí!

Cũng từ trong gian nan thử thách biết bao người con yêu quý của nhân dân những đảng viên trung kiên của Đảng đã không tiếc máu xương vì lý tưởng của Đảng ngay cả sự hi sinh thân mình như trong bài Trọn niềm tin của nhà thơ Nguyễn Siêu Phàm:

Cùng đồng đội tôi lăn mình vào cái chết

Hai tai ù bom dập bom rung

Tôi vẫn lắng đâu đây tiếng hát

"Đảng đã cho tôi sáng mắt sáng lòng".

Còn đây là hình ảnh rất đẹp sự hi sinh cao cả của người đảng viên trước giờ phút quyết liệt được nhà thơ Nguyễn Viết Lãm khắc họa khá đậm nét trong bài Ngày ấy với những câu tỏ rõ phẩm chất người đảng viên:

Trước giờ phút giao tranh ác liệt

Đột phá khẩu này ai sẽ lao lên

Chi bộ Đảng là những người tình nguyện đầu tiên.

Còn đây là cảm xúc rất gợi của nhà thơ Trân Lưu khi đi trên đường phố Hải Phòng đang đổi mới từng ngày nhìn những tên đường mang tên người cộng sản mà không khỏi bâng khuâng nhớ đến tấm gương chiến đấu và đức hi sinh cao cả của các anh cả người đựơc lấy tên đặt cho dẫy phố và người chưa có đường phố mang tên:

Trần Phú đội than nghĩ về Luận cương của Đảng

Nguyễn Đức Cảnh ăn vắt cơm khô lập Công hội đỏ năm nào

Người thủy thủ nào ủ trong ngực mình báo Người cùng khổ

Ai đã treo lá cờ trên Sáu Kho chói ngời sắc đỏ

Tên tuổi các anh ư đâu thấy giữa sổ vang!

Đúng rồi biết bao đảng viên trung kiên ngã xuống đâu phải để đựơc ghi tên vào sổ sách mà vì lý tưởng của Đảng mục tiêu của Đảng là làm cho nước ta độc lập dân ta tự do đồng bào ai cũng có cơm an áo mặc ai cũng được học hành hay như các Nghị quyết Đại hội Đảng gần đây ghi rõ: vì dân giàu nước mạnh xã hội dân chủ công bằng văn minh. Và đấy cũng là mơ ước hằng bao đời của ông cha ta thế nên dù trong hoàn cảnh nào thì người đảng viên của Đảng cũng phấn đấu làm hết sức mình vì lí tưởng của Đảng. Đức hi sinh cao đẹp ấy được nhà thơ Nguyễn Siêu Phàm khắc họa trong bài Ở huyện ủy đêm mưa qua hình ảnh người cán bộ giữa ngày mưa bão hết lòng lo phương tìm kế cứu úng cứu dân:

Mưa cứ rơi như dội nước triền miên

Đồng chí bí thư lòng như lửa đốt

Chiếc áo khoác nước mưa còn nhỏ giọt

Lại cùng người đi đến sáng đêm.

Còn đây lại là một đảng viên cụ thể đồng chí Nguyễn Văn Ngo còn gọi là Ba Ngọ quê xã Cộng Hiên Vĩnh Bảo được nhà thơ Xuân Đường viết khá gợi trong bài thơ lục bát Anh cả Đỏ với khổ kết nặng nghĩa tình:

Quê hương nghĩa nước tình đời

Mặt trời là Đảng mặt người là con

Người có tuổi đất có tên

Sông Chanh dào dạt mát lên luống cày

Vẫn dòng sữa mẹ nuôi cây

Nhớ anh Ba Ngọ nặng đầy tình quê.

Từ những hi sinh cao cả những phẩm chất ngời sáng người đảng viên như những viên gạch góp phần xây đắp nên sự vĩ đại lòng nhân ái bao dung trong suốt như pha lê của Đảng ta. Đấy là điều được nhà thơ Nguyễn Viết Lãm trong bài Ân tình có những câu thơ vừa gợi suy tưởng vừa mang tính khát quát cao:

Nghe trái đất biết ơn khí quyển

Cho trời xanh năm tháng cứ xanh thêm.

Đảng đẹp như lương tâm trong sáng tựa tâm hồn

Vô tận như cuộc đời hồn hậu như thiên nhiên.

Vì thế mỗi người Việt Nam yêu nước đều tìm thấy sự gần gũi gắn bó đồng chí đồng tình vững tin vào con đường Đảng vạch ra:

Tôi có Đảng Đảng vì tôi tỏa sáng

Tôi vì người trọn vẹn một niềm tin.

Dẫu đường đi còn nắng sớm mưa chiều như một tác giả viết nhưng một khi đã có Đảng dẫn đường có niềm tin vào con đường Đảng bác Hồ và nhân dân ta đã chọn thì:

Đường chúng ta đi dù nắng sớm mưa chiều

Ta vẫn giữ lòng chung thủy tin yêu

Tâm hồn chúng ta là của nhân dân của Đảng.

Bởi vì tin vào con đường Đảng đã vạch ra cũng chính là tin vào tiền đồ tương lại tươi sáng của quê hương đất nước tin vào trí tuệ của chính mình. Dù khó khăn đến mấy một khi đã có niềm tin và nghị lực thì không khó khăn nào cản ngăn như nhà thơ Nguyễn Viết Lãm trong bài Chân trời khẳng định: "Ta đã thấy kia rồi/ Chân mây hồng ánh dương soi/ Cờ Đảng vẫy ta đi/ Ai ngăn được lòng ta lên tới đích/ Hãy cầm lấy tay anh/ Chưa đến được chân trời ta chưa dừng bước nghỉ".

Thơ viết về Đảng của các nhà thơ Hải Phòng còn nhiều nhưng trong bài này người viết chỉ muốn điểm qua một số thơ như một sự ngẫu nhiên ngắt đóa hoa tươi kính dâng Đảng kính yêu nhân mừng Xuân dân tộc mừng Đảng quang vinh vào mùa xuân thứ 81 tràn đầy niềm tin hi vọng.

CAO NĂM

More...